Ngắm Gái Xinh Mỗi Ngày
Please wait. Loading...

truyen ngan 24h

Mùa bằng lăng

Mùa bằng lăng
Tôi viết truyện này để quên đi người tôi không thể nhớ. *** Tôi là một cô bé lớp 9 tên là Đặng Mai Chi, học tốt môn Vật lí, vào thời điểm tháng 5, tôi bắt đầu bước vào ôn thi vào lớp 10. Đây là một kì thi quan trọng với những học sinh lớp 9 như tôi. Chúng tôi học rất nhiều! Có thể nói là học ngày học đêm! Các thầy cô đổ rất nhiều công sức ra cho chúng tôi. Nhưng dù sao cũng không thể bỏ mặc các em lớp dưới được. Ví dụ như hôm nay, cô dạy Toán giao đề cho lớp tôi làm còn cô phải dạy lớp dưới. - Chi ơi! Câu d bài hình nó cứ thế nào ấy! Giọng nói quen thuộc của cậu bạn ngồi cùng bàn vang lên. Cậu bạn này nhan sắc bình thường, trí tuệ bình thường. - Tôi chưa làm đến câu d. Ông chờ ...
- Xem chi tiết.

Tình yêu muộn màng

Tình yêu muộn màng
Nàng không yêu chàng. Bởi vì xuất thân bần hàn, bởi vì cần trả nợ, mà nàng lấy chàng. *** Khi ấy, nàng đã đem mình đi bán được ba vạn đồng (tương đương 60 triệu VNĐ ): một vạn trả tiền chữa bệnh cho cha, một vạn đồng nuôi em trai ăn học, còn một vạn nữa, trả những món nợ của gia đình. Chàng khi ấy, là người có tiền ở trong làng, vợ đã chết, có một cô con gái, chàng lớn hơn nàng 20 tuổi. Chàng có tiền, làm nghề buôn bán ở làng quê, muốn đi bước nữa, tái hôn với một người vợ kế hiền dịu, xinh đẹp, nàng rất phù hợp. Đêm tân hôn, nàng khóc ròng suốt đêm. Chàng cũng biết nàng ngại ngần với mình, mọi việc đều rất cẩn trọng, và dỗ nàng như dỗ dành trẻ con. Khi ấy, nàng giúp chàng mở cửa ...
- Xem chi tiết.

Ngậm ngùi thương nhớ

Ngậm ngùi thương nhớ
Ở đời, con người lớn lên họ đánh mất nhiều thứ lắm. Có người mất của cải. Người mất tâm hồn. Còn tôi, tôi mất một người bạn. *** Năm tôi lên chín, có thằng bạn, nó tên Khánh. Nhà Khánh nằm thục sau con đường đất phèn đắp cao. Nhà xây tường, lát gạch tàu, mái tôn, hai gian. Nhà nó cách nhà tôi một quãng ngắn bẻ đôi, hay tót sang lúc Cha Mẹ tôi đi vắng mà hú. - Duy ơi, đi chơi không! Đương nằm xem hoạt hoạ trên đi-văng. Nghe tiếng nó, tôi lật đật trốn con vện để ra ngoài. Chó vện nhà ai tôi không rõ, riêng nhà tôi nó khôn chúa. Hễ Cha tôi dặn nó canh nhà, thì không người lạ nào vào được nửa bước. Một hôm ông dặn nó canh tôi, không cho đi chơi. Nhân lúc nó ngủ tôi lẻn ra ngoài, được vài ...
- Xem chi tiết.

Chồng và những người tình

Chồng và những người tình
Vì thế, có những lời yêu làm bạn cảm động suốt đời, nhưng người đàn ông đó mãi mãi không bao giờ ở bên bạn lúc bạn cần. Những lời hứa hão luôn là những lời xúc động nhất. *** Sống là một hành trình tìm kiếm tình yêu. Tôi tìm được ba người. Người đầu tiên là người tôi yêu nhất trên đời, người thứ hai là người yêu tôi nhất, người thứ ba là người sống trọn đời bên tôi. Tôi đã tìm thấy người tôi yêu nhất đời, đầu tiên, bởi vì tìm được anh, tôi mới hiểu tình yêu là gì. Nhờ anh tôi biết cảm giác yêu và được yêu, vì thế tôi phát hiện ra người thứ hai, người yêu tôi nhất. Khi đi qua người mình yêu nhất và người yêu mình nhất, học được tình yêu, mới biết rằng mình cần gì, và vì thế tìm được ...
- Xem chi tiết.

Để dành

Để dành
Hoá ra, người đàn ông trẻ con đó đã từng có một nỗi sợ vô hình ở tuổi 24.  *** Tôi còn nhớ, năm tôi 24 tuổi, từng có người viết một cái tin nhắn, đẩy qua khe cửa với nội dung: "Ê, mày là của để dành của tao". Hồi đó thực sự không hiểu, trở thành "của để dành" của một ai đó nó mang ý nghĩa thế nào, vác trên mình những nhiệm vụ, trách nhiệm và quyền lợi gì. Chỉ biết nghe cũng hay, cũng dễ cưng và vì thích cái người đã viết miếng giấy nhét qua khe cửa quá nên có làm cái của gì thuộc sở hữu người ta cũng thấy lâng lâng, thấy chân không chạm đất. Bẵng đi một thời gian, cái người đó có người yêu. Thỉnh thoảng cãi lộn, giận hờn lại gọi điện rủ tôi đi bộ, rủ đi cà phê, ăn crepe, hay mua hạt dẻ ...
- Xem chi tiết.

Đồng tính không phải là một căn bệnh

Đồng tính không phải là một căn bệnh
Sài Gòn, ngày 19 tháng 5 năm 2015. Hôm nay, Anh đi lấy vợ. - "Em à, Anh sắp lấy vợ". Tôi như chết lặng đi, tách cà phê trên tay rơi xuống đất. - Anh đừng có đùa Em, Em không thích vậy đâu nha. - Anh không đùa, cuối tuần này. - ... *** Mộc – Quán cà phê quen thuộc vào những ngày cuối tuần. Quán yên tĩnh, lúc nào cũng vang lên những bản tình ca da diết. Có nhiều lúc tôi còn lầm tưởng như quán mở ra là dành cho tôi. Vẫn cái góc quen thuộc, một bàn, một ghế, một tách cà phê không đường, bên cạnh là cái cửa sổ đã cũ kỉ, ánh mắt xa xăm nhìn ra từng dòng người vội vã chạy mưa. Còn tôi ngồi nhấm nháp vị đắng của tách cà phê với bao bộn bề trong lòng. Hôm nay như thường lệ, tôi lại chạy ...
- Xem chi tiết.

Nắng lên

Nắng lên
(Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "Hay là mình cứ bất chấp yêu nhau đi".) Cô ấy thích chiếc ghế cạnh cửa sổ, những tài liệu cô ấy đọc trông rất khác biệt. Về sau cậu ấy mới nhận ra đó là kí tự in nổi, chữ cái Braille. *** Mai Khanh chỉ cảm nhận được độ sáng tối, những phần còn lại của cuộc sống cô không thể nhìn thấy qua đôi mắt của chính mình, như con vật nhỏ bị nhốt lâu ngày sẽ thèm khát tự do, tự do của cô ấy, niềm khao khát của Mai Khanh là ánh sáng. Cô ấy đọc về ánh sáng từ tia nắng, ánh sáng từ những ngọn đèn đường thẳng tắp qua các chữ cái Braille. Sáng Chủ Nhật có một cậu mặc T-shirt xanh lam, vai khoác ba lô đen bước vào thư viện. Cậu ấy lấy khoảng sáu, bảy ...
- Xem chi tiết.

Chuông gió

Chuông gió
(Truyện Ngắn 24h) Anh “Anh này em thích chuông gió” – Em ấy thường bảo tôi như thế, rồi cười khúc khích trông thật dễ thương….Tôi yêu em..yêu bằng một tình yêu nhợt nhạt vì với tôi..có lẽ ban phát , chút thật lòng là điều quá xa xỉ. Yêu em tôi ko nghĩ rằng mình có thể lâu dài, em hiền lành quá, trong sáng nhưng cũng thật mong manh và yếu ớt quá cứ tựa như mỗi khi chạm vào em thì em có thể tan biến đi ngay…tan biến rất nhanh.. Em của tôi không xinh như những cuộc tình trước kia đi ngang qua đời tôi, chân em không dài như chuẩn thước tôi đã từng đã đặt ra khi chọn lựa người yêu cho mình… Nhưng em yêu tôi bằng một tình yêu mà tôi nghĩ rằng nếu mất đi khó mà có thể kiếm lại được… Khi tôi ...
- Xem chi tiết.

Cách ba mùa mưa

Cách ba mùa mưa
Hôm nay trời lại mưa, chẳng biết tôi đang vui hay đang buồn nữa? Nó cứ ở trạng thái bất định, chẳng thể định nghĩa. Mưa cứ tí tách rơi ngoài thềm, mưa to quá nhưng chẳng thể nhận ra mưa khóc vì ai? Trong đầu của tôi bây giờ chỉ thấp thoáng bóng dáng một người cũ – một người đã chiếm trọn tuổi thanh xuân của tôi. Có lẽ là tôi đang nhớ ai đó, và cũng có lẽ tôi cũng đang nghĩ về quãng thời gian ấy. *** Tôi và cô ấy thích nhau chưa lâu nhưng quả thực chúng tôi đều rất chân thành, người ta sẽ chẳng bao giờ kiếm đâu ra một tình yêu nào mới bắt đầu mà ấm nồng như thế. Tôi bằng tuổi cô ấy, chúng tôi đã từng là bạn học cùng lớp nhưng hồi đó chúng tôi cũng chẳng có chút cảm tình gì cho nhau. Cho đến ...
- Xem chi tiết.

Đường tàu

Đường tàu
Tôi đã nhìn thấy rất nhiều đường ray, nơi có những con tàu chạy qua. Hằng ngày, hằng ngày. Tôi đã thử mình bước đi trên những đường ray đó, cái cảm giác chông chênh xảy đến trên đôi chân mình. *** Từ khung cửa nhà chúng tôi có thể nhìn ra một con lộ nhỏ, con lộ nhỏ đó chạy thẳng ra một con lộ lớn hơn. Chị tôi nói, chỗ đó ngày càng nhiều xe cộ qua lại. Chị tôi nói thêm, chỗ đó dẫn chúng tôi tới thành phố, để đi ra khỏi cái thị trấn nhỏ bé của chúng tôi. Những lúc đó, tôi có cảm giác như chị tôi nói với thái độ bàng quan hết sức, nửa như quan tâm, nửa như không quan tâm tới những gì mình đang nói, không một chút biểu cảm nào biểu lộ ra trên khuôn mặt dửng dưng đó. Tôi cũng không để ý lắm, ...
- Xem chi tiết.

Tag truyện ngắn 24h: truyen ngan 24h , truyen-ngan-24h , truyen ngan 24h , truyen ,ngan ,24h
Tag truyện ngắn 24h: truyen ngan 24h
Back to top

online