Ngắm Gái Xinh Mỗi Ngày
Please wait. Loading...

nhung truyen ngan hay ve tinh yeu

Y.Ê.U

Y.Ê.U
"Mày biến khỏi thành phố này ngay đi" Nay chủ nhật, lại mới có 6h sáng hơn chút xíu vậy mà thằng bạn thân bốn năm đại học đã đến thăm lại còn quẳng ngay một câu vô mặt tôi rồi kéo tôi dậy khỏi đống đồ lộn xộn trong phòng tôi. "Biến đi đâu bây giờ"- tôi nhìn nó bằng kiểu mặt mơ màng- "bộ thành phố này là của ên mày" "Không phải của ên tao, nhưng mà càng không phải của những đứa trông chán đời như mày. Nhìn đi, thấy gớm!"- nó vừa gom cái đống sách truyện báo tạp chí hốn hợp trên cái nệm của tôi rồi vừa ném vô lòng tôi cái gương nhỏ. *** "Mày muốn tao ngắm cái bạn này á? Tao sống với nó hai mấy năm rồi. Nhưng mà mày có công nhận là nó đẹp khủng khiếp không? – rồi tôi lăn ra cười. Nó lại ...
- Xem chi tiết.

Anh ơi em sai rồi!

Anh ơi em sai rồi!
Cô và anh học chung một trường đại học. Cô là một người lạnh lùng, thờ ơ với mọi việc, anh lại là người hòa đồng, thích chọc ghẹo người khác và có đôi phần nhút nhát. Thế mà hai người lại đến với nhau, một lí do hết sức đơn giản. Hôm đó, trời mưa tầm tã, anh và cô cùng trú mưa trước hiên trường vắng tanh. Anh nói chuyện phiếm, cô trả lời cộc lốc. Rồi anh chợt trở nên nghiêm túc, nhìn cô nói: - Anh yêu em, chúng ta quen nhau nhé! Cô liếc nhìn bộ dạng nghiêm túc chẳng giống đùa tí nào của anh, lạnh lùng gật đầu. Thế là quen nhau. *** Vậy là ngày nào anh cũng nhắn tin cho cô, hỏi mấy câu đơn giản như là "Em có khỏe không?" hay là "Đã ăn gì chưa?". Và lần nào cô cũng trả lời cộc lốc là "Có" ...
- Xem chi tiết.

Quy luật ấm chén

Quy luật ấm chén
(Truyện Ngắn 24h) Hai thầy trò đang ngồi đọc sách trước hiên, người học trò ra điều nghĩ ngợi, rời mắt khỏi trang sách và hỏi thầy: “Thưa thầy, làm thế nào để khiến người khác nghe mình ạ?” Người thầy đưa mắt nhìn học trò và nói: “Con vào nhà pha cho thầy ấm trà.” Rất nhanh chóng người học trò mang đến trước mặt thầy một ấm trà và vài cái chén nhỏ. Thầy chậm rã rót nước vào chén và nói với học trò: “Con hãy hình dung ấm trà này là người nói, muốn rót được nước-muốn đưa thông điệp đến với người nghe con cần làm gì?” Người học trò nhanh nhẹn đỡ lấy ấm trà, nhấc một chiếc chén lên, từ từ rót nước vào và nói: “Thưa thầy, ấm và chén phải tiếp xúc với nhau, cái ấm phải ...
- Xem chi tiết.

Anh của em, đừng của ai

Anh của em, đừng của ai
"Cần đêm trắng để trút vơi lòng đầy Cần thêm nắng để em nhìn vừa bóng tối ... Cần tay níu để thấy anh còn gần Cần môi nóng để biết lòng còn ấm cúng..." (Dạ khúc – Lệ Quyên) *** Đỏ."Em đã từng ước mình có thể mơ một giấc mơ an yên." Vài chậu thược dược vừa được chuyển tới để trang trí hàng rào của khu sân sau. Là thược dược đỏ. Cô nhón từng bước chân lên hàng gạch chắn giữa luống hoa và lối đi, hai cánh tay dang rộng như thể muốn bay lên, tà váy màu hoa thược dược cùng mái tóc dài màu nâu hạt dẻ loăn xoăn cũng bay bay trong gió. Đông về rồi. Hít hà cái hơi lạnh mơn man đầu mũi, cô gọi thật khẽ như chỉ để một mình mình có thể nghe thấy: - Anh ơi... Trong con nắng tàn về chiều, cô ...
- Xem chi tiết.

Hai người thầy mà ai cũng có

Hai người thầy mà ai cũng có
Bài này hơi dài. Nghe đồn chèn một hai tấm hình vào sẽ làm bài đọc đỡ ngán hơn. *** Từ nhỏ tới giờ, cũng như các bạn, tôi được học rất nhiều thầy cô. Có những thầy cô từ hồi học lớp 1, lớp 2 vẫn nhớ tên. Có những thầy cô thì quên tuốt luốt, không phải vô ơn gì mà thi thoảng bị... quên. Mà rõ ràng là làm sao mà kiểm soát được chuyện nhớ quên. Hôm nay 20/11, có bạn hỏi muốn kể gì về ngày này không, ngồi nghĩ mãi thấy ủa sao giống hồi đi học viết báo tường quá. Cứ lôi thơ ra chép, rồi cắt báo, rồi viết mấy bài như "Công ơn to lớn của những người đưa đò ấy làm sao chúng em quên được...", mà thiệt ra thì cũng quên tuốt luốt.Tự nhiên giờ không muốn kể mấy chuyện đó nữa. Mà giờ thì những bữa ghé ...
- Xem chi tiết.

Hướng nghiệp

Hướng nghiệp
Chọn được một nghề phù hợp với mình quả thực là điều không hề đơn giản. Những người thành công hầu hết là những người đã tìm được một công việc đúng với sở thích, đam mê và tài năng của họ. Ví dụ như Ozawa chẳng hạn, cô sở hữu ánh mắt đờ đẫn, cái lưỡi dẻo quẹo, giọng rên rỉ đặc trưng mà mỗi lần cất lên, dù chỉ là khe khẽ thôi, cũng gieo vào lòng người xem những xúc cảm trào dâng. Đặc biệt, Ozawa có khả năng thiên phú và vô tận trong việc sáng tạo ra các tư thế mới, độc, lạ, chưa từng xuất hiện ở bất kỳ bộ phim nào trước đó. Với ngần ấy những thế mạnh, không khó hiểu khi Ozawa rực sáng trên bầu trời điện ảnh thế giới. Thế nhưng, giả sử Ozawa chọn sai nghề, cô ấy không làm diễn viên mà ...
- Xem chi tiết.

Lời hẹn ước ngủ quên

Lời hẹn ước ngủ quên
(Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện "Ai cũng có một chuyện tình để nhớ") Chúng tôi có thể không trở thành một cặp, nhưng ít nhất cũng sẽ là những người bạn tốt nhất của nhau. Vậy thì có gì mà đáng buồn? *** Tôi không thể tập trung vào những giờ học. Tôi muốn về nhà: xem tivi, dán mắt vào máy tính, hoặc lăn vào giường ngủ. Gì cũng đuợc, miễn sao là được về. Rồi mong ước của tôi cũng trở thành hiện thực. Lòng tôi phấn khích hơn bao giờ hết, nhất là lúc mà tôi nghe cô nói "Chúng ta sẽ dừng lại bài học ở đây". Vội vàng, tôi vơ hết đống sách vở, bút, thước trên mặt bàn cho vào ba lo (mà quên mất thói quen đồ ...
- Xem chi tiết.

Anh, tôi và mưa

Anh, tôi và mưa
"Mình chia tay nha. " Bốn chữ thôi, tôi chết lặng. Chất lỏng ở mắt chảy khi nào không hay. Tôi mặc cho mưa chạy nhanh tới nhà anh. Mưa hoà vào nước mắt rồi rơi xuồng đất, mưa thật thê lương... *** Năm ấy, tôi là cô nữ sinh mười bảy tuổi thôi. Chưa một lần va chạm, chưa một lần dấng thân vào những thứ người ta cho là đau thương như tình yêu, ăn chơi... Tôi cứ sáng đi học, trưa về nhà, rất ít khi ra ngoài cùng bạn bè. Là một học sinh ưu tú tôi tự hứa với mình rằng không được yêu đương hay ăn chơi... Cái thời đó thật sự ngây ngô và hồn nhiên làm sao ý. Nó cứ đọng lại trong tôi một cảm xúc khó tả và một nỗi buồn sâu thẫm. Lúc đó, tôi rất ghét mưa. Những cơn mưa bất chợt mang một nỗi ...
- Xem chi tiết.

New York - chuyện tình những ngày đông

New York - chuyện tình những ngày đông
"Nếu một ngày em không ở bên anh nữa, anh sẽ nhớ em chứ?" *** 1. Ngày nắng về trên bão giá Thoáng giật mình, tôi nhớ đến lời em thoang thoảng bên tai, trong một ngày đầy nắng và cỏ may vướng quanh mái tóc nhung mềm màu đỏ của em, em ôm chặt cánh tay tôi, nhìn mắt tinh nghịch cười nụ cười mà dường như bóp chặt lấy tim tôi mỗi khi nhớ đến cô bé nhỏ với chiếc váy maxi hoa dài phủ qua đầu gối, một chiều nước Mỹ im chìm trong không gian của màu vàng hoàng hôn tràn qua khung kính, tôi đã ngủ quên, không biết bao lâu, chỉ biết tôi ôm chặt tấm hình em rồi ngủ quên trong những giọt nước mắt tràn qua mi.   Tôi chỉ nhớ gặp em vô tình trong thư viện, giữa trưa, mà tôi ngỡ chỉ có mình tôi giữa cái ...
- Xem chi tiết.

Vì sao người ta lạc lối?

Vì sao người ta lạc lối?
Có một câu chuyện liên quan đến Dương Chu, một triết gia và học giả nổi tiếng, sống tại nước Ngụy trong thời kỳ Chiến Quốc (475 – 221 trước Công nguyên). *** Một ngày nọ, người hàng xóm của Dương Chu bị mất một con cừu và đã huy động toàn bộ gia đình của ông cũng như nhiều người khác trong làng đi tìm. Ông ta đã đến gặp Dương Chu để nhờ giúp đỡ, Dương Chu đã phái toàn bộ học trò và người hầu của mình đi tìm giúp. Dương Chu nhận thấy, cùng với người thân và bạn bè, hàng xóm, rất nhiều người đã hợp thành một nhóm lớn để tham gia tìm kiếm. "Tại sao lại cần rất nhiều người để đi tìm một con cừu bị mất?" Dương Chu hỏi người hàng xóm. "Bởi vì nhiều con đường chia rất nhiều ngả", người hàng ...
- Xem chi tiết.

Back to top

online