Ngắm Gái Xinh Mỗi Ngày
Please wait. Loading...

doc truyen ngan y nghia hay nhat ve tinh yeu

Hãy cứ là em, cô gái dũng cảm

Hãy cứ là em, cô gái dũng cảm
Viết tặng em, và cho những cô gái dám đơn phương ^_^ *** Em nói em thích anh, nhưng anh không tin em. Vậy nên em đợi, đợi để anh có thời gian để thích em vừa đủ như em đã thích anh. Đơn phương là thứ tình cảm chỉ có từ một phía, em biết đơn phương là ngốc lắm, là cứ đợi, cứ chờ một ánh mắt không bao giờ hướng về phía mình. Vậy mà em lại đơn phương thích anh. Ngày gặp anh, em đã tin, em tin em với anh nhất định là một đôi, em thấy em hợp với anh. Thật đấy. Vậy mà chúng mình lại chẳng có duyên. Duyên số là do trời định, hay do con người tạo ra hả anh? Em cũng chẳng biết nữa, nhưng nếu là do trời định, em thấy ông trời thật bất công với em. Để em đơn phương thích anh như vậy, mà chẳng ...
- Xem chi tiết.

Nếu vợ đã không còn yêu anh...

Nếu vợ đã không còn yêu anh...
Đêm qua nếu lúc trời đổ mưa là đúng 12 giờ đêm, vào giờ đó đứng rình ở ngoài nhà nghỉ của vợ thì đúng là một bi kịch. *** Cách đây mấy hôm, tôi nhận được một lá thư từ bạn đọc, một tâm sự riêng, gửi cho cá nhân tôi, vì biết tôi viết nhiều về chủ đề hạnh phúc gia đình, đàn ông với đàn bà... Thư anh kể về vợ - người mà anh đã ly thân, đã ở riêng nhà suốt 7 năm qua, nhưng mới chỉ ly hôn được 3 tháng nay. Một người vợ đã không ở chung với 3 bố con anh từ lâu, nhưng vẫn được anh giúp đỡ lúc khó khăn, giúp vay hơn 300 triệu đồng để trang trải nợ nần đến nay chưa trả, giúp thuê cửa hàng để mưu sinh... Nhưng đúng vào ngày anh viết thư cho tôi, anh phát hiện ra người mà anh vẫn coi là vợ, đã vào ...
- Xem chi tiết.

Gặp gỡ nhau ngày mưa

Gặp gỡ nhau ngày mưa
(Truyện Ngắn 24h - Tham gia viết bài cho tập truyện: Tháng năm không ở lại) Có những người gặp gỡ nhau rất tình cờ, để rồi sau đó họ phải lòng nhau và thích nhau. Nhưng để rồi sau sau nữa họ lại phải chia xa nhau vì một lý do nào đó, nhưng không phải là họ không còn nghĩ đến nhau nữa, ít nhiều trong một lúc nào đó hay trong một khoảnh khắc nào đó họ vẫn luôn nghĩ về nhau về những tháng ngày bên nhau, những tháng ngày không bao giờ ở lại trong cái thế giới chung của hai người mà ở lại trong tâm trí của mỗi người... Và cô cũng vậy, cô gặp anh cũng tình cờ thôi, để rồi cô yêu anh, yêu anh rất nhiều... *** Cô vẫn nhớ đó là một ngày mưa, một ngày mưa tháng năm tầm tã như trút nước. Khi đó cô ...
- Xem chi tiết.

Em đã có Anh...

Em đã có Anh...
(Truyện Ngắn 24h) Em chưa bao giờ nghĩ là mình có thể thanh thản mà quên được người con trai ấy... Em đã từng vạch ra cho mình những hoạch định tương lai với những bước rõ ràng và chắc hẳn sẽ khó thay đổi... Em vẫn luôn tìm kiếm cho mình một người có thể khiến em cười thật tươi để em quên đi cơn đau quen thuộc... Em hay tự hỏi liệu có ai lo lắng cho em khi bỗng dưng mình mất ngủ một đêm... Em chẳng tin rằng trên đời này tình yêu là tất cả, làm sao nó có thể chi phối những chuyện khác được chứ... Em luôn đặt mình lên trên hết, phải nghĩ đến mình trước nhất, rồi mới nghĩ đến người khác sau... Em biết mình thật nóng vội, không bao giờ có đủ kiên nhẫn để làm ...
- Xem chi tiết.

Đôi tai của tâm hồn

Đôi tai của tâm hồn
(Truyện Ngắn 24h) Một cô bé vừa gầy vừa thấp bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé ấy lúc nào cũng chỉ mặc mỗi một bộ quần áo vừa bẩn, vừa cũ lại vừa rộng nữa. Cô bé buồn tủi ngồi khóc một mình trong công viên. Cô bé nghĩ: Tại sao mình lại không được hát ? Chẳng lẽ mình hát tồi đến thế sao ? Cô bé nghĩ mãi rồi cô cất giọng hát khe khẽ. Cô bé cứ hát hết bài này đến bài khác cho đến khi mệt lả mới thôi. "Cháu hát hay quá!'. Một giọng nói vang lên: "Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã cho ta cả một buổi chiều thật vui vẻ". Cô bé ngẩn người. Người vừa khen cô bé là một ông cụ tóc bạc trắng. Ông cụ nói xong liền đứng dậy và chậm rãi bước đi. Hôm sau, khi cô bé ...
- Xem chi tiết.

Bức thư nổi tiếng của người cha làm chính khách

Bức thư nổi tiếng của người cha làm chính khách
Đây là một lá thư của ông Tôn Vận Tuyền, một chính khách nổi tiếng của Đài Loan gởi cho các con của ông lúc ông còn sống. Tôn Vận Tuyền (10/11/1913 - 15/2/2006), là một kỹ sư, quê ở Bồng Lai, Sơn Tây (Trung Quốc). Ông là một nhà kinh tế, một chính trị gia Đài Loan. Ông có công xây dựng mười dự án siêu cấu trúc (như Sân bay quốc tế Tưởng Giới Thạch, Nhà máy Điện hạt nhân số 1, đường cao tốc quốc gia Tôn Dật Tiên, Viện nghiên cứu Công nghiệp Quốc gia... Ông còn được coi là một trong những người tạo ra sự bứt phá về công nghệ và kinh tế ở Đài Loan. Ngày 24/2/1984 ông bị đột quỵ, sau khi phục hồi chỉ có thể ngồi trên xe lăn. Ông mất vào tháng 2/2006 tại Đài Bắc, hưởng thọ 92 tuổi. Không chỉ ...
- Xem chi tiết.

Thỏi son không phai màu

Thỏi son không phai màu
Từ trước đến nay, chưa bao giờ cô nghĩ rằng cô với anh chia tay nhau chỉ vì một thỏi son. *** Thời còn ngồi trên ghế nhà trường, phái nữ thường lưu hành hai kiểu lựa chọn đối tượng: Một kiểu lựa chọn tình yêu chân chính, đích thực, không màng đến vật chất, còn một dạng vì theo đuổi vật chất mà coi nhẹ tình yêu. Cô đã lựa chọn cách thứ nhất. Sau khi tốt nghiệp đại học, cô được nhận vào làm thư ký trong một công ty. Một năm sau cô và anh kết hôn. Thời gian đầu tiên của đôi vợ chồng mới cưới nào cũng tràn ngập hạnh phúc và ngọt ngào. Nhưng rồi chẳng bao lâu sau, sự yên bình trong ngôi nhà họ đã dần bị phá vỡ. Vì làm thư ký cho giám đốc nên cô phải thường xuyên đi cùng giám đốc đến các hội ...
- Xem chi tiết.

Nhớ Radio

Nhớ Radio
Trong thời đại của internet, cái chữ radio nghe sao mà xa vời xa vợi. *** Hình như chiếc radio chỉ còn lại vất vưỡng đâu đó trong ký ức của ngày xưa. Tưởng chừng đâu quên hết rồi chứ, ai ngờ, nhắc lại cũng nhơ nhớ một thời xa xăm nào đó. Một cái thời mà người ta chong đèn dầu, rồi tụ lại nằm ngửa mặt ngoài thềm nhìn sao, để mặc cho đâu đó tiếng rè rè của chiếc radio xoa dịu hai cái lỗ tai vểnh ngược. Một khúc không khí nằm khựng, rung theo âm điệu rè rè choáng hết những cái đêm. Sực nhớ, hồi xưa nhà tôi cũng sắm được một chiếc radio cũ. Mỗi đêm, cứ thích quây quần ngoài thềm, đưa lưng cho nếp xi măng lổm chổm lỗ. Rồi treo chiếc máy trên cao để âm thanh còn phả nhè nhẹ xuống, mịn màng, ...
- Xem chi tiết.

Tán gái khó thế sao?

Tán gái khó thế sao?
Chỉ còn ít phút nữa thôi là máy bay chuẩn bị hạ cánh xuống mảnh đất hình chữ S thân yêu rồi, sao lòng tôi cứ thấy nao nao, bồn chồn và hồi hộp rất khó tả. Xa quê hương hơn ba tháng trời mà tôi có cảm giác dài đằng đẵng như đến gần bốn tháng. Không biết bây giờ quê tôi còn cây đa sân đình giếng nước nữa không hay đã bị phá đi để xây nhà nghỉ, xây quán mát-xa, karaoke? Bạn bè ngày xưa cùng chăn trâu cắt cỏ nay không biết đã thành đạt hay dặt dẹo phương nào? Bao nhiêu nỗi niềm, bao nhiêu cảm xúc dâng tràn ùa về trong giây phút thiêng liêng này… “Hãng hàng không Vịt Ngan Airline xin trân trọng thông báo, máy bay của chúng tôi chuẩn bị hạ cánh, quý khách vui lòng thắt dây an toàn và không thò ...
- Xem chi tiết.

Anh ở đây rồi, em đừng khóc!

Anh ở đây rồi, em đừng khóc!
"Hay là... mình chia tay đi!" Chia tay! Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng Hoàng có thể là người nói ra điều đó. Nếu như có một sự thay đổi hoặc một sự xáo trộn nào đó, người nói ra đầu tiên phải là tôi! *** Hoàng đã nêu ra những lý do tôi không nghĩ đến. Và sau hàng lô hàng lốc những lời lẽ dài dòng để mở bài cho cái điều "thật khó nói cho Mai hiểu" của Hoàng, cuối cùng Hoàng cũng đã nói đó thôi. Câu nói đó hoàn toàn khác với những câu đại loại như "Mai đừng để tóc ngắn quá, để dài qua vai một chút..." hay "Mai đọc cuốn sách anh đưa chưa? Mai nên...", những câu muôn thuở của Hoàng. Tôi không ngờ là sau ngần ấy năm yêu nhau, có một ngày, Hoàng đưa tôi đến đây, đến cái nơi Hoàng và tôi đã từng gặp ...
- Xem chi tiết.

Back to top

online