Trực Tiếp
loading
Ngắm Gái Xinh Mỗi Ngày
Truyện Ngắn 24h: CHUYỆN THẬT NGẮN
Please wait. Loading...

CHUYỆN THẬT NGẮN

(Truyện Ngắn 24h: - CHUYỆN THẬT NGẮN)


CHUYỆN THẬT NGẮN

Góp nhặt các truyện thật ngắn, nhưng lại là những bài học lớn và chứa đựng ít nhiều tính thiền đằng sau những câu chuyện nhỏ...

Lẻ Bạn

Hàng cây bàng phơi mình trong nắng như đổ lữa. Tôi ngồi bên cửa sổ nhìn ra mương nước. Bầy chim sẽ mổ từng hạt cơm rơi căng ức. Bỗng có đôi chân nhẹ nhàng dáo dác tìm kiếm, tay cầm ná. Bầy chim sẽ bay lên ngọn cây. Ná đã giương. Đôi chim vô tình. Hòn sỏi rời khỏi ná xé lá xoèn xoẹt.

Con chim rơi xuống, thân rướm máu, đôi mắt hạt tiêu khép hờ.
Chiều khuất nắng. Đàn chim lại trở về nhốn nháo. Tôi không hiểu trong âm thanh hổn loạn kia có tiếng con chim nào khóc vì mất bạn hay không?

Trò Chơi

Tôi đi học xa nhà, mỗi năm chỉ về vào dịp hè hoặc Tết. Những khi về, cu Bin lại reo lên mừng rỡ "A, chị Hai về! Chị xếp cào cào lá dừa cho em đi". Hè này tôi về, nhưng cu Bin không còn reo mừng như mấy lần trước nữa.

Má nói cu Bin ở nhà chú Bê thường xuyên hơn ở nhà. Thì ra nhà chú Bê mới mở quán điện tử. Những trò chơi 3D sống động đã cuốn lấy cu Bin. Còn đâu những lần thấy tôi về, cu Bin lại vòi tôi xếp những con cào cào bằng lá dừa màu xanh...

Oan

Giữa trưa, trên tuyến xe buýt thưa người bỗng xông lên một mùi gây gây, mốc meo khó chịu. Bác tài nhăn mặt chửi đổng. Chị soát vé quạt lấy quạt để. Trên xe toàn là sinh viên, tươm tất. Mùi đâu ra? Tự dưng ai nấy đều ném ánh nhìn nghi ngờ về phía anh thợ hồ ăn mặc nhem nhuốc vừa lên.

Anh giật mình, trộm nhìn khắp quần áo mình... Lẽ nào? Anh vội vã xuống ngay trạm kế tiếp. Mọi người thở phào, đâu biết có hộp cơm thừa ai đó bỏ quên, nằm lăn lóc dưới gầm xe...

Vết Thương

Ông cởi áo để trên bờ ruộng trong lúc dọn đất. Khi đến lấy áo, ông bị một con rắn cắn vào tay. Nhanh như chớp, ông lấy dao chặt đứt ngón tay, băng bó qua loa rồi ra về.

Đêm nghĩ lại, ông tiếc ngón tay! Tuy con rắn độc thật, nhưng cắt tay mình đâu phải cách hay. Sáng đi thăm đồng, ông nhặt ngón tay xám ngoét bên mép nước gắn vào vết thương. Đêm ấy, ông mất.

Biết chuyện, người trách ông không dứt khoát bỏ ngón tay nhiễm độc, người trách ông quá nặng tay với mình.

Những Ngày Xa Nhà

Nén tự ái trong lòng, nó trở về nhà trọ ngã vật xuống sàn, nghĩ ngợi. Tự dưng nó nhớ nhà. Giờ này chắc mẹ đang lui cui trong bếp, ba đang bó từng cái chổi tre, nước mắt nó lăn dài. Người ta nói nó quê mùa thô kệch có là gì trước những lời đay nghiến của bà chủ dành cho mẹ, những cái chổi bị trả lại của ba. Nó ngồi dậy, lau nước mắt, mở toang cửa sổ. Nó nghiệm ra rằng, trong cuộc sống cần phải biết bỏ qua những điều vô nghĩa để sống!

Đám Cưới Nhà Nghèo

Đám cưới nhà nghèo, rước dâu về chỉ có vài mâm đãi họ hàng, rồi tiệc cũng tàn. Đêm. Thằng Út cứ tấm tức khóc ở buồng bên, mẹ rủ rỉ dỗ dành mãi đến khuya. Chị dâu hỏi anh Hai: "Sao thằng Út nhõng nhẽo hoài vậy?".

Anh Hai thở dài thật lâu mới nói: "Tại... Mẹ đổi con chó của nó lấy cái mền cho hai đứa mình..." Chị dâu ngoảnh mặt ra ngoài thương em rơi nước mắt.

Hạnh Phúc

Ông bà hiếm muộn chỉ có mình cô là con. Lớn lên, qua mai mối, cô lấy chồng Việt kiều để được đến vùng đất hứa xa xôi. Ông bà thui thủi, đỡ đần nhau cho khuây khỏa nỗi nhớ con. Ba năm sau cô về , đúng vào lúc bà bệnh. Ông ngồi bên bà, tay nhăn nheo, run run đút từng muỗng cháo, lâu lâu lại lấy khăn lau miệng cho bà. Cô chạnh lòng nghĩ tới tổ ấm nơi xa. Từ lâu, cô không còn ăn cơm, nói chuyện cùng chồng... Chợt hiểu: "Đâu phải cứ sang giàu mới ươm được mầm hạnh phúc!"

Chân Mẹ

Ngày đầu tiên đi mẫu giáo, con hăng hái xách ba lô vào lớp học, lúc mẹ vừa đưa đến cửa. Ngày thứ hai, tay kéo áo mẹ, mắt con đỏ hoe, chỉ chực khóc. Ngày thứ ba, con ôm cứng chân mẹ khi vừa đến cổng trường: "Mẹ ơi! Con về với mẹ!"

Thế rồi con vào đại học. Những năm đầu con thường xuyên nhắn tin hỏi thăm mẹ. Thời gian sau, tin nhắn thưa dần. Rồi một ngày, con về ôm chân mẹ: "Mẹ ơi! Con cần mẹ vô cùng!. Bởi người yêu con giờ đã có bến bờ hạnh phúc khác."

Soi Gương

Tuổi ba mươi, đứng trước gương, chị thấy xương đòn hằn lên càng nổi rõ vùng ngực khô gầy. Mái tóc rối và xơ xác. Chị chạnh lòng thầm hẹn: Mười năm nữa sẽ chăm chút lấy lại nét đẹp xưa.

Tuổi bốn mươi, đứng trước gương, giật mình hóa ra lâu nay chỉ có vài bộ quần áo, chị e ngại phải dự tiệc cưới ngoài xóm chợ. Rồi chị tự nhủ, mười năm nữa, biết đâu mười năm nữa mình sẽ còn lại chút gì của ngày trước.

Ngoài năm mươi, đứng trước gương, thấy tóc ngả màu, mặt hằn những nét chân chim. Vừa qua cơn bệnh, chị lo không đủ sức để lo cho bé ba và thằng út được vào đại học như anh của nó.

Vết Sẹo

Cận thấy trên tay bố có một vết sẹo thật to. Hỏi mẹ, Cận mới biết vết sẹo đó là do Cận gây nên. Nói đúng hơn là khi Cận mới hai tuổi, mới chập chững đi, bị vấp ngã suýt té xuống ao, may mà có bố, nếu không thì...

Nhưng bố lại va vào một cọc nhọn cạnh bờ ao, một vết toét nơi tay còn để lại sẹo đến bây giờ.

Khi kể về vết sẹo ấy, mẹ còn nói:

- Đó là vết sẹo con nhìn thấy, Bố con còn biết bao nhiêu vết sẹo không nhìn thấy được!

Đã hai mươi năm qua, chưa bao giờ Cận thấy bố nói về vết sẹo trên tay và vết sẹo không thấy trong lòng bố. Qua lời mẹ, nhìn lại mình, Cận biết trong lòng bố đến nay vẫn còn những vết thương chưa thành sẹo.

Đèn Tắt

Gíó đưa bụi chuối sau hè, câu hát đau lòng thuở các con còn bé và từ sông lạch tôi phải trở thành biển cả để con tôi có cha.

Còn nhớ lúc nghèo. Khi ấy quê tôi chưa có đèn điện, tôi thường dẫn các con đi xem phim. Xách lồng đèn bắt nhái cùng con chó đi theo, vô rạp nó nằm im dưới ghế. Khi về trời mưa bùn sình, thằng lớn cõng thằng út. Lon ton con chó theo sau...

Mẹ cùng con. Đường dài. Phim buồn. Mưa khóc nhìn đèn tắt.

Món Ngon Của Mẹ

Mẹ cả đời vất vả, nhịn nhường, chưa từng tự tay gắp miếng ngon. Ăn cơm, chỉ ưa nhất món mắm cà làm xổi.

Cha bảo thương mẹ nhưng có bao giờ quan tâm mẹ nghĩ gì, thích gì. Và gánh nặng gia đình đâu thấy cha ghé đỡ cho mẹ nhẹ vai. Về già, cha đổi tánh, càng khó chịu. Đòi ăn chay trường. Giỗ mẹ cũng bắt phải cúng chay.

Con lén đặt vào góc khuất bàn thờ dĩa mắm cà mẹ ưa ngày trước. Lòng ngùi ngùi. Sống sao thác vậy. Sinh thời mẹ đâu biết ăn chay!

Nỗi Buồn

Còn chưa đầy một tháng nữa là đến thời hạn cuối nộp học phí. Con luôn bị nêu tên. Điện về nhà mẹ bảo chờ thêm ít hôm nữa. Cuối cùng thì tiền cũng đã được gửi ra, con không còn lo nằm trong danh sách "đen" bị nêu tên trên bảng thông báo của trường nữa.

Nghỉ hè về nhà thấy chuồng trâu trống trơn. Con hỏi, mẹ bảo sợ con bị đuổi học nên bán rẻ cho người ta rồi. Nhìn thấy thửa ruộng khô cằn cỗi mà nước mắt con chãy dài trên má...

Cái Gối

Nhà nghèo, hai chị em phải nằm chung một cái gối. Tối, giành nhau, em đẩy chị, chị mắng em... Nhưng cả hai đều ngon giấc.

Chị xa nhà, em chẳng còn người chung gối. Nó thèm được giành nhau với chị. Nó nhớ chị, không ngủ được. Chị được nằm một mình cả hai gối, chẳng ai giành giật. Chị thương em ở nhà thay chị làm bao nhiêu công việc. Chị khóc và mất ngủ...

Nhà Chật

Không còn chỗ nào khác, phải đặt bàn thờ má ở ngay cửa sổ. Hũ đựng cốt đặt cạnh hình thờ, lâu dần có thói quen luôn tay đóng cửa vì có cảm giác như má đang bị nóng khi nắng chiếu vào và lạnh ướt khi trời đổ mưa.

Hôm nay giỗ má lần thứ hai. Nắng chiếu vào hũ cốt nóng hổi. Choàng tay qua bàn thờ đóng cửa, cảm giác như đang ôm má vào lòng, bất chợt nói thầm: "Má ơi, má đang ở nơi nào? Về thăm con nghe má!", lòng bổng nhói đau.

Chó Và Sói

Có một hôm, chó hỏi sói: “Anh có nhà để ở không?”

“Không có”, sói trả lời.

Chó hỏi tiếp: “Anh có được một ngày ba bữa ăn và trái cây không?”

“Không có”.

“Vậy anh có người dỗ anh, đưa anh đi dạo phố không?”, Chó lại hỏi.

“Không có“, sói trả lời.

Nghe vậy, chó liền bĩu môi: “Cuộc sống của anh thật tẻ nhạt. Sao cái gì anh cũng không có vậy hả?”

Sói cười: “Cuộc sống của tôi chính là như vậy. Tôi có theo đuổi riêng của mình. Tôi là một con sói cô độc nhưng tự do, còn anh là một con chó tự cho rằng mình hạnh phúc”.

Bao Dung Và Khiêm Tốn

Giọt mực rơi vào một ly nước trong, ly nước này lập tức thành màu đen, không uống được nữa. Nhưng nếu giọt mực rơi vào trong biển lớn, biển vẫn là biển cả nhuộm màu xanh lam. Tại sao vậy?

Vì sự bao dung, sức chứa đựng của 2 thứ này là khác nhau.
Lúa chưa chín thì đâm thẳng lên trên trời, lúa đã chín thì ngả đầu cúi xuống. Làm người, càng thành công càng hiểu phẩm giá của sự khiêm nhường.

Nụ Cười Và Nước Mắt

Vị Lạt Ma già nói với vị Lạt Ma trẻ: “Khi đến với thế giới này, anh khóc, nhưng người khác đều rất vui mừng. Khi anh rời khỏi thế giới này, người khác đều đang khóc, nhưng bản thân anh lại thường cảm thấy rất vui. Vì thế, chết không hẳn là điều tồi tệ, còn sự sống cũng chưa chắc là điều đáng mừng”.

Đánh Mất

Nếu đi chơi, không may làm rớt 100 đồng, đoán là nó có khả năng sẽ nằm ở một chỗ nào đó, nếu phải bỏ ra 200 đồng tiền xe để quay lại đó tìm, liệu bạn có quay lại không?

Rõ là một câu hỏi ngốc ngếch, nhưng điều buồn cười là chuyện tương tự lại không ngừng xảy ra trong cuộc đời: Bị người ta chửi một câu, nhưng lại bỏ ra vô số thời gian để đau buồn; Vì một việc mà nổi giận, không ngừng làm tổn hại đến thân tâm của mình, không tiếc mất mát, chỉ để báo thù; Mất đi tình cảm của một người, biết rõ mọi chuyện đã không thể cứu vãn, nhưng vẫn đau lòng rất lâu...

Điều Kỳ Lạ

Đệ tử hỏi sư phụ: “Thầy có thể nói cho con biết về chỗ kỳ lạ của con người không?”

Sư phụ: “Họ vội vàng trưởng thành, sau đó lại than thở là mất đi tuổi thơ. Họ dùng sức khỏe để đổi lấy tiền bạc, không lâu sau lại muốn dùng tiền bạc để khôi phục sức khỏe. Họ đối với tương lai thì lo lắng không nguôi, nhưng lại không trân trọng hiện tại. Vì vậy, họ vừa không sống trong hiện tại, vừa không sống trong tương lai. Họ sống như thể là sẽ không bao giờ chết, và sẽ chết như thể chưa bao giờ từng được sống.”

Bất Tiện

Ngày hôm đó, tôi may mắn đặt được vé về quê ngoại cùng với chồng, nhưng sau khi lên xe thì nhìn thấy có một cô đang ngồi ở vị trí của chúng tôi. Chồng tôi bảo tôi ngồi ở cạnh cô đó nhưng lại không mời cô ấy nhường chỗ. Tôi phát hiện ra chân phải của bà ấy có chút trở ngại, lúc đó tôi mới hiểu tại sao chồng tôi lại làm như thế. Chồng tôi cứ đứng như thế suốt dọc đường dài mà không hề có ý định lấy lại chỗ ngồi.

Sau khi xuống xe, tôi nói với giọng điệu của một bà vợ xót chồng:

“Nhường chỗ là việc nên làm, thế nhưng đường xa như thế sao không nói bà ấy đổi vị trí cho mình chứ”.

Chồng tôi đáp: “Người ta bất tiện cả đời rồi, còn mình chỉ bất tiện có ba tiếng thôi mà”.

Có thể chúng ta sẽ không thành công trong ba phút nhưng đôi lúc chỉ cần mất đi một phút, số mệnh con người sẽ hoàn toàn khác nhau.

Giá Một Ly Cà Phê

Một cửa hàng cà phê đăng một tấm bảng: Nếu khi gọi chỉ nói “Cho ly cà phê nhỏ” thì phải trả 5 đô, còn thêm “Xin vui lòng” thì giảm còn 3 đô, nếu chào hỏi nhân viên, sẽ chỉ mất 1,75 đô.

Chủ nhân quán đã viết tấm bảng hài hước này cho biết: “Tôi quyết định làm như vậy là bởi vì trên thế giới này mọi người làm việc bận rộn thường xuyên ‘quên mất’ chào hỏi những người phục vụ làm việc vất vả cũng như không hiểu những người làm nghề phục vụ như chúng tôi.”

Sau đó, ông ta cho biết rằng tấm bảng này chỉ là một sự dí dỏm với hy vọng thông qua điều này để kêu gọi khách hàng lịch sự và tôn trọng chứ cửa hàng không bán một ly cà phê nhỏ với giá 5 đô.

Chuyện Con Gián

Một con gián, không biết từ đâu, bay vào nhà hàng và đậu lên vai một bà.
Bà nầy vô cùng hoảng hốt, sợ tái mét, vừa la hét, vừa nhảy ra khỏi ghế ngồi, cố lắc thật mạnh để tách con gián ra. Con gián bay sang đỗ lên vai một bà khác. Bà này cũng sợ hãi không kém và tạo ra một sự hỗn loạn còn lớn hơn. Và cứ thế, con gián chuyền từ người này sang người khác. Sự hỗn loạn ngày càng gia tăng.

Cuối cùng người bồi bàn chạy tới. Anh lấy chiếc khăn xua nhẹ và con gián bay sang vai anh. Rất bình tĩnh, anh chậm rãi đi ra cửa, rồi chạm nhẹ vào nó. Con gián tự bay ra vườn. Sự hỗn loạn kết thúc.

Cậu Thanh Niên

Một cậu thanh niên 24 tuổi ngồi nhìn cảnh vật qua khung kính của toa tàu hỏa. Cậu reo lên...

“Bố ơi, xem kìa, cây cối chạy tuột lại đàng sau chúng ta kìa !"

Người cha mỉm cười. Một cặp vợ chồng trẻ ngồi cạnh nhìn cậu thanh niên 24 tuổi mà lại có những cử chỉ trẻ con với ánh mắt thương hại. Bỗng nhiên cậu thanh niên lại kêu lên...

“Bố à, xem mấy đám mây chạy theo chúng ta đấy Bố ơi !”

Đến đây thì cặp vợ chồng trẻ chịu hết nổi và nói với người cha rằng:

“Tại sao ông không đưa con ông đến một bác sĩ giỏi nào đó, may ra bệnh tình cậu sẽ được thuyên giảm?”

Người cha mỉm cười:

"Tôi đã đưa cháu đi bác sĩ rồi. Thật ra là hai cha con chúng tôi mới từ bệnh viện ra. Cháu đã bị mù từ lúc mới sinh. Và hôm nay là lần đầu tiên cháu mới có cơ hội để thấy mọi cảnh vật đó".

Cặp vợ chồng im lặng nhìn cậu thanh niên xót xa, có cảm tưởng như mình vừa vô ý làm vỡ một món đồ gì quí giá.

Biển Và Những Giấc Mơ

Bố và con dạo biển. Bố chỉ tay về phía chân trời: "Con còn trẻ, hãy như sóng miệt mài... Bố già rồi sẽ làm bờ cát cho con...".

Mắt bố dõi nhìn mặt biển xa xăm và gieo vào lòng con một giấc mơ.
Thời gian theo chân sóng. Con học giỏi. Lòng bố vui và một ước mơ...

Ngày giỗ mẹ, bố đau nặng. Con nhận tin thi trượt. Sợ người thêm đau, con nói dối...

Một tháng sau, bố khỏe lại với nụ cười rạng rỡ.

Con lại xa nhà...

Giấc mơ vẫn còn dang dỡ!

Điều Thiêng Liêng

Theo lệ thường, cứ mùng một Tết má bắt cả nhà đi viếng mười ngôi chùa để cầu an, cứ thế cho đến khi anh em chúng tôi lần lượt trưởng thành. Bạn bè nhiều. Tết đến bốn anh em chỉ mong đi chơi cho thỏa thích . Không còn muốn theo má đi chùa nữa, nên mỗi đứa một lý do... Má lặng lẽ một mình đến chùa cầu an.

Năm nay, má mất. Bốn anh em mỗi đứa gia đình riêng, Tết đến như thấy thiếu điều gì thiêng liêng lắm, dường như là sự bình an trong tâm hồn...

Hai Chiếc Lá Vàng

Sớm khuya, trong góc bàn căng tin, ông uống cà phê còn bà ăn cháo. Ngồi đối diện, thỉnh thoảng họ trộm nhìn nhau. Ông gọi tính tiền, bảo:

"Tính luôn tô cháo...". Bà ngạc nhiên. Bước đến quầy, bà mua cho ông chiếc bánh tiêu. Ông rót cho bà ly trà nóng...

Ra tới ngạch cửa, bà đi sau nhắc nhở: "Ông coi chừng mấy bậc thang nghe!..." Quay nhìn lại thấy chân bà khập khiễng. Móc chay dầu nóng đưa cho bà , ông bảo: "Bà giữ xức cho ấm chân"

Ông chậm rãi bước. Bà đứng lại nhìn theo.

Thơ Và Toán

Ngoài trời mưa rả rích. Anh chợt nảy ra một từ cho khổ cuối của bài thơ dang dở. Anh như đấm hồn vào câu thơ buồn, mang tâm trạng của một kẻ cô đơn đi trên con đường vắng.

Nhưng nào anh có cô đơn, chỉ bên kia vách phên mục, mẹ anh đang nhẫm tính sao cho bữa ăn có đủ chất để anh có sức mà học, khi gánh chè bán hết cũng chỉ kiếm được 20.00 đồng.

Đôi khi người ta đọc một bài thơ rất lãng mạn mà không thấy bên cạnh có một bài toán rất khó giải.

Quấy Rầy

"Con gái mà quậy hơn con trai!".

"Mầy chỉ quấy rầy ba thôi!".

Tôi thường mắng mỗi khi nó đòi cuốn sách tôi đang đọc, bắt tôi cõng đi chơi khi đang bận bịu. Tội nghiệp, con mắc chứng bại não thêm dị tật bẩm sinh nhưng khi bị quấy rầy tôi vẫn thế.

Con bỏ ăn hai ngày rồi đột ngột qua đời. Tôi cảm nhận rõ ràng sự hụt hẵng khi gia đình mất đi một người thân.

Trong ảnh, nó vẫn nhìn tôi, ánh mắt ngây thơ hiền hòa như muốn nói: "Con không quấy rầy ba nữa , ba ơi!..."

Lòng Mẹ

Ba mất. Mẹ đi lấy người khác. Tôi giận mẹ, khăn gói lên thành phố sống với dì. Mỗi tuần mẹ đều ghé thăm nhưng tôi không muốn gặp. Ngày tôi tốt nghiệp đại học, mẹ đứng nép ngoài giảng đường mỉm cười sung sướng lúc tôi lên nhận bằng. Tôi quay đi vờ như không thấy, chút nữa nước mắt chảy ra. Khi tôi kết hôn, mẹ đến chúc mừng, tôi cũng chẳng quan tâm. Rồi tôi mang thai đứa con đầu lòng. Tôi đau đớn, vật vã, lúc đó tôi mới hiểu được lòng mẹ. Khi đứa bé chào đời, tôi bật khóc nắm lấy tay mẹ, mẹ xoa đầu tôi, vuốt ve đứa cháu.

Mê Tín

Các con lớn lên và xa dần vòng tay của mẹ. Ngày ngày trong căn nhà nhỏ mà lòng để tận nơi xa, mẹ cầu mong cho các con "chân cứng đá mềm".

Gửi niềm tin vào trời Phật. Cô đồng nào gần xa mà mẹ không biết, chùa nào lớn bé mà không in dấu chân của mẹ. Điện về nhà là lê thê những "sao hạ, ngày kiêng tháng cữ", con mỉm cười. "Mẹ lại mê tín!."

Mẹ bệnh rồi, lòng như lửa đốt. Làm sao đây?... Con chắp tay nguyện cầu... Biết đâu lời nguyện cầu sẽ trở thành sự thật!.

Nhịp Đập Thời Gian

Chị nhìn thấy nó trong một cửa hàng lạc xoong. Tần ngần, chị "lên dây". Vẫn cái âm thanh mơ hồ từ những rung động cũ, cái thuở cứ bồn chồn dán mắt mãi vào chiếc đồng hồ mà chờ đợi..." Giờ Y"!

Giữa cái vô cảm của loại đồng hồ xài pin-lặng lẽ sống và lặng lẽ chết, đồng hồ "lên dây" đặt sự sống vào tay người. Như chị.

... Tối, chị đặt nó bên gối. Xa lắc rồi nhịp - đập - của - tim-yêu.

Vấn đề còn quan trọng hơn, bởi bây giờ nó thuộc về... Tim mạch!

Mưa

Nhỏ Chi mở nhạc êm, trùm mền món đậu rang, được một lúc cho ấm rồi " thưởng thức" món đậu rang. Được một lúc. Chi kêu chán , tôi nhìn nó:

- Chán gì, mưa giờ này, mấy ai được rúc trong nhà như mình.

Mưa giờ này, mẹ đang ngoài đồng, đầu đội mưa, chân dẩm trong đất.

Mưa giờ này, ba đang bì bõm be bờ, quẩy cá trong ao. Mưa giờ này, em tôi đi học mười hai cây số lầy trơn, áo thư sinh loang vết bùn sình.

Mưa giờ này... Một giọt nước lăn dài trên má, nóng hổi vì mưa.

Tấm Lòng Hiếu Thảo

Con duy nhất của Ông - Bà ngoại lại dị tật, tay cà kheo, mắt mù. Lan tự túc sinh ra Tuấn đặng có người hương khói cho mẹ cha. Gánh vác việc nhà từ lúc học lớp hai, lại thường xuyên phải tắm và thay đồ cho mẹ. Tan trường, ra đồng mò cua, bắt ốc. Mỗi ngày, Tuấn bán được chín ngàn trang trải việc học, cơm mắm bốn miệng ăn. . Nhìn em gầy guộc, khắc khổ, ánh mắt hồn nhiên nhưng lại chứa đựng bao điều trăn trở, thật cảm động biết dường nào. Tuấn ơi...

Hàng Ô Rô

Ngày đó, nhà tôi cách nhà em có một hàng ô rô. Tối nào tôi cũng chui qua hàng ô rô sang chơi với em. Hai đứa ngồi nói chuyện dưới trăng. Tình yêu trong sáng diệu kỳ!

Rồi em bỏ làng lên phố. Tôi đau khổ nhưng cũng âm thầm lên phố làm thuê để tìm em. Có bận gặp em ăn mặc đúng mốt ngồi sau một anh chàng đẹp trai, tóc bóng mượt. Tôi lao vào công việc cho đến...

Ba năm sau, tình cờ găp em làm tiếp thị bia. Tôi nhìn em buồn. Em nhìn tôi khóc. Hay chúng mình về quê tối tối anh lại chui sang nhà em chơi, được không anh?

Tối. Trời sáng trăng như ngày xưa. Tôi định chui qua hàng ô rô thì hỡi ôi. Một bức tường vôi màu trắng chắn ngang Hàng ô rô ngày ấy đã chặt đi rồi...

Ruột Đau Chín Chiều

Làng tôi nằm dọc ven sông. Mỗi mùa nước nổi, nhà cửa, ruộng vườn chìm trong biển nước. Đời người cơ cực trăm bề. Tôi thường mê về một phương trời lạ.

Vừa tốt nghiệp đại học, tôi lập gia đình. Chồng tôi là người thành phố, có nhà cao, cửa rộng. Anh thường đi vắng. Chiều chiều, một mình tựa cửa ngắm mây trôi.Tôi quay quắt nhớ cánh đồng vàng bông điên điển, thèm bát cháo loãng, thương mẹ già tóc bạc chèo chống mỏi mê.

Muốn về mà chồng không thích.

Ba Mẹ Tôi

Tôi đi học ở thành phố với bao nhiêu khó khăn, nhiều lần về thăm nhà rồi đi.

Hôm nay, tôi lại về thăm nhà ngay ngày bão lũ. Ba mẹ ra mừng rỡ nhưng trên khuôn mặt ẩn một nỗi lo âu. Tôi hỏi ba cảnh nhà, ba cười nói: "Con yên tâm học cho giỏi". Lúc đó, mẹ đi cửa sau qua nhà dì Năm mượn tiền và gạo cho tôi mang theo.

Ba mẹ đưa tôi xuống đò. Tôi tiến về phía trước, Ba mẹ lùi lại phía sau cực khổ trăm bề.

Ước Mơ Ngày Tết

Năm cũ sắp qua đi để rồi một cái tết đang đến gần. Hình như đây cũng là một cái gì đó, hay là một chút sắc màu cho cuộc sống của những đứa trẻ sống dưới gầm cầu:

Một đứa hỏi:

- Tết này mấy đứa có dự định gì không?

Tiếng nhao nhao của đám trẻ làm rộn ràng cả khu gầm cầu, đứa nào cũng muốn thỏa sức để những giấc mơ của mình được bay lên, dẫu cho là mơ hồ.

- Tao muốn được có quần áo mới, được đi đây đó diện cùng mọi người.

- Còn tao thì muốn được ăn một bữa thật thịnh soạn trong những ngày này.

- Còn em muốn được dắt tay ba mẹ dạo quanh chợ hoa, quây quần bên nhau cắt chia những mẩu bánh chưng thơm lừng.

Cả đám lao xao với những lời tâm sự trẻ thơ, đôi chút xen lẫn giọt nước mắt tủi hờn âm thầm lăn nhẹ len vào cõi lòng tái tê.

Miếng Cơm Cháy

Ngày xưa nhà nghèo lắm, gia đình đông con nên cha mẹ tôi rất vất vả để lo toan cho từng bữa cơm. Có một thời gian tôi để ý thấy mẹ ăn toàn cơm cháy, tôi thắc mắc thì mẹ cười bảo rằng cơm cháy ăn giòn thơm ngon nên mẹ thích ăn.

Thời gian trôi qua, đến khi tôi lập gia đình. Những đứa con lần lượt ra đời, vợ chồng chúng tôi cũng rất chật vật để nuôi bao nhiêu miệng ăn. Có lần nhà thiếu gạo, nấu đủ chỉ cho các con ăn, tôi ráng cạo vét mấy miếng cơm cháy ra ăn đỡ lòng, đứa con út của tôi vội hỏi tại sao mẹ lại ăn cơm cháy khô cứng thế.

Lúc này tôi muốn trào nước mắt để hiểu rằng ngày xưa mẹ tôi đã hy sinh tất cả cho các con như thế nào. Mẹ ăn gì cũng được miễn là các con no đủ là mẹ vui sướng lắm rồi.

Hương Cau

Vườn hẹp, Nội chỉ ươm trồng một cây cau trước nhà. Nội nói:

- Cau là biểu tượng làng quê. Người trồng cau là người giữ hồn quê.

Tôi và cây cau lớn lên trong tình quê. Hương hoa cau thấm đẫm hồn tôi . Ngày tôi hỏi cưới vợ cũng trẫy buồng cau từ cây cau Nội trồng.

Đường giao thông quê tôi mở rộng, phải lấn vườn. Cây cao không còn đất sống. Từ đó, Nội thường hay cầm nhành hoa cau khô quắt đưa lên mũi như kiếm tìm một tàn hương.

Mẹ Khóc

Mẹ tôi là người cứng rắn. Chưa bao giờ tôi thấy mẹ khóc. Ngày nhập học, chỉ có ba đưa ra bến xe, mẹ không đi cùng. Tôi ôm chầm lấy ba khóc nức nở. Ba cũng rơm rớm nước mắt . Tôi ước gì mẹ cũng mau nước mắt như ba.

Xe chạy, mẹ gọi điện nhắc tôi phải cố ăn uống và học tập tốt. Giọng mẹ sũng nước. Tôi chợt nhận ra: Mẹ chỉ cố tỏ ra người cứng rắn mà thôi...

Cơm Bụi

Cơm bụi Sài Gòn, nó vẫn đều đặn ngày hai bữa. Lâu dần thành quen. Ăn mà không còn cảm giác ngon...

Có những lúc đang ăn, nó thấy nghèn nghẹn ở cổ. Nó nhớ bát canh mẹ nấu, con cá bà kho. Nhớ cả những lần mẹ dỗ dành mỗi lúc nó biếng ăn. Vào Sài Gòn, đơn độc, nó lại tự dỗ mình. Ăn để có sức khỏe để học, để bà, để mẹ khỏi lo lắng. Nghĩ đến gia đình nó ứa nước mắt...

Rượu Nhạt

Cầm chai rượu Nó vừa mua về và rót đầy chiếc cốc nhỏ, đưa cốc lên miệng... Bỗng ba Nó nhổ toẹt ngụm rượu xuống nền nhà, giọng thô lỗ:

- Tiên sư mụ Tám Béo, dạo này toàn bán rượu đểu. Không thể nuốt nổi, bán thì đắt lòi, được rồi!

Dứt lời, ba Nó cầm chai rượu phăm phăm sang nhà bà tám Béo. Nó hoảng hốt can ngăn:

- Ba, ba... Ba đi đâu dzậy?

Ba Nó lạnh tanh:

- Đi đập chai rượu vào mặt mụ Tám Béo!

Nó ôm lấy chân ba Nó khẩn khoản.

- Đừng mà ba! Lỗi là do con, bác ấy không có lỗi đâu ba! Ba Nó nhìn nó ngạc nhiên và quát:

- Nói!

Nó giật thót mình, nhưng vẫn rành rọt từng câu chữ:

- Con thấy mỗi lần ba say rượu là ba lại khóc, con không sợ ba đánh đòn, nhưng rất sợ khi thấy ba khóc. Nên gần đây, con thường đổ bớt rượu đi và thêm nước lọc vào... Hôm nay con quá tay...

Ba Nó nhìn Nó chết trân.

“Con gái tôi đã lớn”

Buôn Bán

Mỗi ngày hai thời kinh, không lần nào Sư vắng mặt, dù khi mưa gió, nóng bức, khi tụng cùng chúng hay lễ một mình. Trong Thiền viện có vị Tăng ưa thích phóng khoáng, bất chấp nghi lễ, rất ít tụng kinh niệm Phật. Một hôm gặp Sư, vị Tăng nói:

- Được lợi ích gì mà Thầy tụng kinh hoài vậy?

Sư đáp:

- Lại thêm một gã Thầy chùa buôn bán!

Phật Ở Đâu

Những người chủ nghĩa duy lý không hiểu sao người ta lại cứ ngồi lâm râm niệm Phật từ giờ này qua giờ khác, thật là mê tín, vô ích, vô lý và rõ ràng là thiếu cơ sở.

Một người trong nhóm họ không chịu nổi sự vô lý đó nên đến hỏi Sư cho ra lẽ:

- Không ai thấy Phật ở đâu sao người ta lại niệm?

Sư nói :

- Nhưng nếu có Phật ở đâu thì ai lại niệm làm gì?

Mặt Trái

Có một chàng trai trẻ tìm đến một vị Đại Sư để khẩn cầu:

“Bạch thầy, vợ con tính tình hầu hết là tốt, nhưng đôi lúc cũng có những tính xấu. Xin thầy chỉ dạy phương cách để biến đổi tính tình vợ con trở thành hoàn toàn tốt.”

Vị Đại sư mỉm cười từ tốn giảng:

“Trên đời này làm gì có cái gì hoàn hảo chứ. Con người có tính tốt tính xấu, vạn vật cũng có mặt phải mặt trái. Con hãy đi khắp thế gian, tìm cho thầy một tờ giấy chỉ có mặt phải mà không có mặt trái. Nếu con tìm được, thầy sẽ chỉ dạy cho con làm cách nào vợ con chỉ còn có tính tốt.”

Đi Sang Bên Cạnh

Lão hòa thượng hỏi tiểu hòa thượng:

- Nếu bước lên trước một bước là tử, lùi lại một bước là vong, con sẽ làm thế nào?

Tiểu hòa thượng không hề do dự đáp:

- Con sẽ đi sang bên cạnh.

(ST)
 
 
 
Nguồn tin : Sưu Tầm

Có thể hữu ích cho bạn:

Nhạc Hay Gây Nghiên, Trào Lưu Giới Trẻ, Clip Hay Mới Nhất, ảnh chế hài hước, Ảnh gái xinh mới nhất, Tải ảnh đẹp, Download ảnh đẹp,


Có Thể Bạn Chưa Xem :


Vui lòng để lại bình luận về bài viết bạn thích nhé. Hãy cùng Truyện Ngắn 24h chia sẻ cùng cộng đồng mạng. Chúc bạn mọi điều tốt lành nhất.

Loading

GIỚI THIỆU
adminavatar Ảnh Đẹp 24h
facebook instagram youtube
Càng trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng tranh luận đúng sai hơn thua với người khác đôi khi không còn quan trọng nữa. Quan trọng hơn cả là chỉ muốn bình yên.” .

"Khi có nhiều tiền người ta khao khát tình yêu chân thật, khi chân thành yêu mãi mà vẫn đói, người ta khao khát tiền."

Đăng ký nhận bài viết mới nhất tại Truyện Ngắn 24h. Vui lòng kiểm tra mail và xác nhận link. Email của bạn sẽ được giữ bí mật. Chúng tôi sử dụng dịch vụ feedburner.google.com

Nổi Bật

Chế Ảnh Hài

Nghĩ về gia đình

Thanh Chương quê tôi

Đến lúc phải sống cho mình

“Trời sao chưa thôi mưa?”

Ký ức tuổi thơ

Người ta lớn để làm gì?

22 tuổi, tôi cần tự do và muốn cô đơn...

Chuyện kể của những con đường

Thương nhớ tháng ba

Tôi đã tỏ tình như thế

Cô đơn chiều nhạt nắng

Mùa ký ức thênh thang

Người Sài Gòn

Phật ở đâu?

Nết mặc – nết người

Loading

Các bạn muốn cộng tác trên Truyện Ngắn 24h. Vui lòng vào mục liên hệ và gửi mail cho chúng tôi administrator(.) anhdep24.net.
Truyện Ngắn 24h, xin trân thành cảm ơn độc giả đã luôn ghé thăm và nhớ đến chúng tôi.

Phụ nữ - Thịt và Rau

Phụ nữ U30 thì giống như thịt ba chỉ. Tuy nửa nạc nửa mỡ không nõn nà tinh khiết như thịt thăn nhưng chế biến được rất ...
Xem tiếp

Tìm lại cảm xúc qua những con chữ

Cuộc sống này nếu bạn ngồi im một chỗ, chịu đựng một lối mòn quen thuộc do người khác định ra thì nó sẽ chán ngắt và ...
Xem tiếp

Sài Gòn là thành phố cô đơn

  Tôi nhớ có lần viết về Sài Gòn, bạn bảo với tôi rằng ghét Sài Gòn lắm. Lúc ấy tôi cũng chẳng để tâm đến và càng không ...
Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Tất cả hình bài viết trên Truyện Ngắn 24h đều được sưu tầm từ nhiêu nguồn khác nhau, các thành viên chú ý ghi rõ link nguồn bài viết và tác giả nếu có.
Mong các bạn thông cảm, nếu bạn là tác giả của những bài viết trên vui lòng liên hệ administrator(.)anhdep24.net. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ và thoải mái nhất.
Nếu có thể, hãy vui lòng chia sẻ lên Facebook, G+ giúp ảnh đẹp 24h, xin cảm ơn.

Truyện Ngắn 24h Được Cập Nhật 24/7, Cảm Ơn Các Thành Viên Đã Cộng Tác.

Góp nhặt các truyện thật ngắn, nhưng lại là những bài học lớn và chứa đựng ít nhiều tính thiền đằng sau những câu chuyện nhỏ...

Lẻ Bạn

Hàng cây bàng phơi mình trong nắng như đổ lữa. ...
Truyện Ngắn 24h: CHUYỆN THẬT NGẮN
Back to top

online