Trực Tiếp
loading
Ngắm Gái Xinh Mỗi Ngày
Truyện Ngắn 24h: Chiếc quạt sưởi
Please wait. Loading...

Chiếc quạt sưởi

(Truyện Ngắn 24h: - Chiếc quạt sưởi)


Chiếc quạt sưởi

Sáng hôm đó trời lạnh quá, tôi ngồi ở bàn làm việc của công ty mà chân tay cứ tê cóng. Rồi chợt nhớ ra là phòng tôi có chiếc quạt sưởi. Chả là mùa đông năm ngoái hay năm kia gì đó, nhiệt độ xuống rất thấp, lạnh chưa từng thấy, nên các sếp Tổng mới quyết định trang bị cho mỗi phòng một chiếc. Dùng được vài hôm thì thời tiết ấm lên, quạt sưởi lại xếp vào một xó. Năm trước mùa đông không lạnh lắm, nên chẳng ai ngó ngàng tới nó, chỉ đến sáng hôm ấy, lúc chân tay tê cóng, thì tôi mới nhớ.

Vậy là tôi lật đật chạy ra chỗ cái thùng cũ ở góc phòng – nơi cất những thứ đồ linh tinh ít dùng tới của phòng, để lục tìm cái quạt. “Quái lạ! Đâu rồi nhỉ? Rõ ràng là cái quạt đã được xếp gọn vào đây cơ mà!”. Tôi vừa tự hỏi vừa chăm chú quan sát thì thấy rằng: trong cái thùng - với rất nhiều thứ lỉnh kỉnh chen chúc khá chật chội ấy, tự nhiên lại thừa ra một khoảng trống. Và khi tất cả những thứ xung quanh đều bị bụi phủ một lớp dày đặc thì cái khoảng trống đó lại rất sạch, như thể người ta vừa lấy đi một thứ gì đó đặt bên trên nó. “Đúng rồi! Cái thứ bị lấy đi ấy chính là cái quạt sưởi! Mới lấy thôi, bụi còn chưa kịp phủ lên cái khoảng không mà cái quạt vừa để lại”.

Tôi trở về bàn và thấy rất khó chịu. Không hẳn vì cái cảm giác lạnh cóng ở tay chân do không có quạt sưởi, mà còn bởi tôi rất ghét cái tính ăn cắp vặt, tiểu nông, nhặt nhạnh đồ của phòng mang về làm của riêng. Tất nhiên, dù đồ đạc trong phòng không phải là của tôi mà là của Tổng công ty cấp cho, hỏng hay mất thì lại báo cáo lên trên, các sếp sẽ xem xét rồi cấp lại. Nhưng không thể vì thế mà cứ cái gì của phòng hở ra là lại lén lút chôm chỉa được. Đó là một tật rất xấu, nếu không chấn chỉnh thì dần dần nó sẽ biến chúng ta thành những kẻ cơ hội, tắt mắt, tủn mủn, và bần tiện.

Có Thể Bạn Quan Tâm

Con dở

Thư gửi chồng tương lai

Khỉ hoang

Tôi ngồi trầm tư, chau mày ngẫm ngợi, cố truy xem ai là thủ phạm khả nghi nhất trong vụ này. Tôi phải tìm ra, và phải xử lý ngay, không thể để cho cái tật xấu này tồn tại, lây lan và phát triển trong phòng tôi được. Sau một hồi suy xét, tôi quyết định gọi cậu Sang vào. Bởi hôm trước, tôi nhớ, khi cả phòng đã về hết thì một mình cậu Sang đột nhiên quay lại. Mọi người hỏi quay lại làm gì thì cậu ta trả lời ấp úng bảo rằng quên điện thoại ở bàn làm việc…

- Dạ! Anh gọi em ạ!… – Sang rụt rè đứng trước bàn tôi, và vẫn cái giọng ấp úng.

- Cậu có biết tôi ghét nhất là tính tắt mắt, ăn cắp vặt hay không?

Nghe tới đây, mặt Sang chợt tái mét, giọng run run:

- Anh… anh đã biết rồi ạ?

- Phải! Bởi vậy, tốt nhất là cậu nên thú nhận đi!

- Em xin lỗi! Nhưng em làm vậy cũng một phần là muốn tốt cho phòng ta thôi. Tại mọi người quá lợi dụng cái toa-loét chung của phòng…

- Cậu nói gì? Tôi không hiểu! Toa-loét là sao? Thế cậu đã lấy cái gì?

- Em lấy hai bịch giấy vệ sinh ạ! Tại em thấy cái toa-loét chỗ mình để sẵn nhiều giấy vệ sinh quá, mọi người trong phòng biết thế nên toàn nhịn và để dành lúc nào đến chỗ làm mới ỉa cho đỡ tốn giấy và tốn nước của nhà họ. Em để ý thấy có nhiều chị vừa đến cơ quan, chưa ngồi vào bàn làm việc thì đã vội vàng chui vào toa-loét để ỉa; buổi chiều, trước khi tan sở cũng phải ỉa một cái xong mới chịu về; buổi trưa ăn cơm xong cũng ỉa, rồi trong giờ làm, rảnh lúc nào là lại tranh thủ chui vào ỉa. Em lấy hai bịch giấy về, họ không còn giấy nữa thì sẽ không dám ỉa, sẽ bỏ được cái tật thích lợi dụng của công để tư lợi cá nhân ạ!

Vậy ra Sang không phải là người lấy cái quạt sưởi. Thế thì thủ phạm là ai nhỉ? Tôi suy nghĩ và quyết định cho gọi Trinh vào…

- Dạ! Anh gọi em ạ!…

- Cô có biết tôi ghét nhất là tính tắt mắt, ăn cắp vặt hay không?

Nghe tới đây, mặt Trinh cũng tái mét, giọng run run:

- Anh… anh đã biết rồi ạ?

- Phải! Bởi vậy, tốt nhất là cô nên thú nhận đi!

- Em xin lỗi! Nhưng em làm vậy cũng chỉ vì muốn cho mọi người trong phòng tập trung vào công việc hơn mà thôi.

- Cô nói gì? Tôi không hiểu! Tập trung vào công việc là sao? Thế cô đã lấy cái gì?

- Em lấy cái ấm siêu tốc ạ! Có cái ấm ấy, mấy anh trong phòng suốt ngày đun nước ngồi uống trà khề khà, ảnh hưởng đến hiệu quả công việc của phòng ta lắm ạ!

Vậy ra Trinh không phải là người lấy cái quạt sưởi. Thế thì thủ phạm là ai nhỉ? Tôi suy nghĩ và quyết định cho gọi Truyền vào…

- Dạ! Anh gọi em ạ!…

- Cậu có biết tôi ghét nhất là tính tắt mắt, ăn cắp vặt hay không?

Nghe tới đây, mặt Truyền tái mét, giọng run run:

- Anh… anh đã biết rồi ạ?

- Phải! Bởi vậy, tốt nhất là cậu nên thú nhận đi!

- Em xin lỗi! Nhưng em làm vậy cũng chỉ vì muốn cho môi trường làm việc của phòng ta được yên tĩnh và chuyên nghiệp hơn thôi ạ!

- Cậu nói gì? Tôi không hiểu! Yên tĩnh và chuyên nghiệp là sao? Thế cậu đã lấy cái gì?

- Em lấy bộ loa máy tính ạ! Có bộ loa ấy, mấy chị trong phòng suốt ngày mở nhạc, mở phim xem, ầm ĩ, ồn ào, nhức đầu lắm ạ!

Vậy ra Truyền không phải là người lấy cái quạt sưởi. Thế thì thủ phạm là ai nhỉ? Tôi quyết phải tìm ra bằng được.

Tối hôm đó, tôi có cuộc họp nên về muộn. Bước vào nhà, tôi thấy hai bịch giấy vệ sinh, một cái ấm siêu tốc, và bộ loa máy tính để trên bàn. Vợ tôi toan trình bày thì tôi đã ngắt lời:

- Anh biết rồi! Thế họ có nói gì không?

- Họ bảo họ không dám mang đến phòng vì sợ mọi người biết, nên họ mang đến đây gửi anh, tùy anh xử lý!

Tôi toan bước vào phòng thay quần áo thì chợt khựng lại, bởi tôi vừa nhìn thấy cái quạt sưởi. Đúng rồi, nó đúng là cái quạt sưởi của phòng tôi rồi!

- Ai? Ai mang cái quạt sưởi này đến đây vậy? – Tôi hỏi vợ bằng giọng ngạc nhiên pha chút bực bội.

- Anh mang chứ ai!

- Mang khi nào?

- Đêm qua!

- Vậy à! Sao anh không nhớ gì nhỉ?

- Lúc đó anh say mềm, lái xe được về đến cửa là anh gục xuống luôn, nên anh không nhớ cũng đúng thôi. Em thấy cái quạt sưởi này ở sau xe anh thì mang vào đấy chứ! Thế anh định xử lý mấy cái đồ này thế nào đây?

- Chắc phải để lại nhà mình dùng, chứ mang đến phòng làm việc, nhỡ lộ chuyện thì lại mất mặt mấy người họ. Tội lắm!

- Thế còn cái quạt sưởi?

- Mang thì mang cả, để lại thì cũng để cả, hơi đâu mà mang một cái đi!

Vậy là sau bữa cơm tối, bên chiếc quạt sưởi hồng rực ấm áp, trong tiếng nhạc du dương phát ra từ bộ loa máy tính, trên tay cầm chén trà xanh hảo hạng còn nóng hổi với mùi hương đặc trưng ngào ngạt được pha bằng nước đun sôi từ chiếc ấm siêu tốc, vợ gục đầu vào vai tôi thật tình cảm…

- Cái quạt sưởi này dùng thích phết anh nhỉ?

- Ừ! Cái ấm đun nước cũng nhanh, và loa nghe cũng hay nữa! Còn hai bịch giấy vệ sinh, em để đâu rồi?

- Em cất trong tủ, vì hôm trước đi siêu thị em cũng mới mua hơn chục bịch!

- Trời! Vậy biết bao giờ mới chùi hết?

- Gớm! Anh ăn như thế thì chỗ giấy vệ sinh ấy nhằm nhò gì! Toàn lo hão!

Tác giả: Võ Tòng Đánh Mèo

Nguồn tin : Sưu Tầm

Có thể hữu ích cho bạn:

Download ảnh đẹp, ảnh chế hài hước, Tải ảnh đẹp, Clip Hay Mới Nhất, Trào Lưu Giới Trẻ, Nhạc Hay Gây Nghiên, Ảnh gái xinh mới nhất,


Có Thể Bạn Chưa Xem :


Vui lòng để lại bình luận về bài viết bạn thích nhé. Hãy cùng Truyện Ngắn 24h chia sẻ cùng cộng đồng mạng. Chúc bạn mọi điều tốt lành nhất.

Loading

GIỚI THIỆU
adminavatar Ảnh Đẹp 24h
facebook instagram youtube
Càng trưởng thành, bạn sẽ nhận ra rằng tranh luận đúng sai hơn thua với người khác đôi khi không còn quan trọng nữa. Quan trọng hơn cả là chỉ muốn bình yên.” .

"Khi có nhiều tiền người ta khao khát tình yêu chân thật, khi chân thành yêu mãi mà vẫn đói, người ta khao khát tiền."

Đăng ký nhận bài viết mới nhất tại Truyện Ngắn 24h. Vui lòng kiểm tra mail và xác nhận link. Email của bạn sẽ được giữ bí mật. Chúng tôi sử dụng dịch vụ feedburner.google.com

Nổi Bật

Chế Ảnh Hài

Soái ca

Ẩm ẩm ương ương

Tâm sự chiếc Laptop

Về hay ở?

Nhịp dập Noel

Đàn bà và bàn là

Cây bút thần

Nhiệm vụ bắt phải đi

Chuyện thằng thất nghiệp

Cư dân may mắn

Ánh Viên hơi quá đáng

Tình yêu ở đâu?

Thằng biến thái

Trò khỉ

Vợ chồng A Thủ

Loading

Các bạn muốn cộng tác trên Truyện Ngắn 24h. Vui lòng vào mục liên hệ và gửi mail cho chúng tôi administrator(.) anhdep24.net.
Truyện Ngắn 24h, xin trân thành cảm ơn độc giả đã luôn ghé thăm và nhớ đến chúng tôi.

Tôi đi thi đại học

Nhanh thật! Thấm thoắt đã một năm trôi qua, một mùa thi đại học nữa lại về! Giờ này năm trước, tôi vẫn đang miệt mài với ...
Xem tiếp

Sếp Nhật

Công ty tôi vừa có một tên người Nhật sang làm dự án trong khoảng 3 tháng, và tôi được giao nhiệm vụ lái xe cho hắn. Lâu ...
Xem tiếp

Mả bố thằng bán sim

Vợ tôi có tính ghen, và rất hay kiểm tra điện thoại của chồng. Có đêm, hai vợ chồng đang ngủ, vợ bất ngờ vùng dậy, chạy ...
Xem tiếp
Xem thêm, còn nhiều lắm

Tất cả hình bài viết trên Truyện Ngắn 24h đều được sưu tầm từ nhiêu nguồn khác nhau, các thành viên chú ý ghi rõ link nguồn bài viết và tác giả nếu có.
Mong các bạn thông cảm, nếu bạn là tác giả của những bài viết trên vui lòng liên hệ administrator(.)anhdep24.net. Chúc các bạn có những giây phút vui vẻ và thoải mái nhất.
Nếu có thể, hãy vui lòng chia sẻ lên Facebook, G+ giúp ảnh đẹp 24h, xin cảm ơn.

Truyện Ngắn 24h Được Cập Nhật 24/7, Cảm Ơn Các Thành Viên Đã Cộng Tác.

Sáng hôm đó trời lạnh quá, tôi ngồi ở bàn làm việc của công ty mà chân tay cứ tê cóng. Rồi chợt nhớ ra là phòng tôi có chiếc quạt sưởi. Chả là mùa đông năm ngoái hay năm kia gì đó, nhiệt độ ...
Truyện Ngắn 24h: Chiếc quạt sưởi
Back to top

online